Câu 10: Tầng lớp nào trong xã hội sẽ đóng vai trò lãnh đạo người Việt đấu tranh giành lại quyền độc lập, tự chủ trong thời kì Bắc thuộc? A.Quan lại, địa chủ người Hán đã bị Việt hóa. B. Địa chủ người Việt. C. Nông dân làng xã. D. Hào trưởng bản địa Tranh vẽ Hồng Môn yến, các bức bích hoạ (tranh vẽ trên tường) trong lăng mộ cổ thời Tây Hán, hiện nay thuộc Bảo tàng Cổ mộ Lạc Dương (洛陽古墓博物館). Ngày nay Bái Công là người đầu tiên phá được Tần, vào Hàm Dương, tơ hào không dám phạm, niêm phong các cung Các môn khác. Bên lề. CHƯƠNG TRÌNH ĐẶC SẮC Phần trưng bày "Trước ngày trở về" nằm trong tiểu mục "Đấu tranh đến giờ phút cuối" chia sẻ những câu chuyện, hình ảnh về thắng lợi của chiến dịch Điện Biên Phủ cùng bản Hiệp định Giơ-ne-vơ, thể hiện khát Xem Thêm Nhiều Phim Hay : Trọn Bộ Huyết Chiến Đại Gia Tộc Thuyết Minh: https://bit.ly/2YAF886 Đạo diễn: Châu Tiểu Binh Diễn viê Hôn Ước Hào Môn : rất nhiều truyện tranh đọc online, ngôn tình hấp dẫn thú vị đều có trên Mê đọc truyện Truyện tranh. Tiểu thuyết. Chiêu mộ tác giả. Đăng tác phẩm Chap 37- Quyết đấu giữa các ảnh đế(37) Chap trước. Chap sau. Về đầu trang. Chap trước. Chap sau TRANH ĐẤU HÀO MÔN TẬP CUỐI - Phim Bộ Cổ Trang Hay Nhất Trung Quốc (Thuyết Minh) TRANH ĐẤU HÀO MÔN xoay quanh tranh đấu hào môn, kể về cô gái Lạc Trúc Quân bước nhầm vào hào môn, trải qua muôn vàn kiếp nạn, sau đó trở thành nữ đương gia. Ở Trâu phủ, một ngôi nhà thần JgIBJ9X. “Mẹ! !” Trang Ngải Lâm bất đắc dĩ nhìn mẹ, nói “Mẹ đừng nói như vậy không? Trong nhà này còn có một đứa bé ! Nói loại chuyện trẻ con không nên nghe, mẹ không sợ dạy hư trẻ con!”“Nếu như mẹ và cha của con, mỗi ngày quy củ, không có xảy ra chuyện trẻ con không nên nghe, cũng sẽ không có con rồi !” Ân Nguyệt Dung lại nhìn chằm chằm con gái, nói.“. . . . . . . .” Trang Ngải Lâm ngồi ở một bên, hết ý Tĩnh Vũ cũng nhàn nhạt tôm hấp mới vừa nấu xong đi ra, đặt nhẹ ở trên bàn ăn, nghe vợ nói như vậy, hơi cười cười.“Đúng rồi, mẹ còn chưa hỏi con! !” Ân Nguyệt Dung đột nhiên tập trung tinh thần, nhìn chòng chọc con gái!“Hỏi con cái gì?” Trang Ngải Lâm ngạc nhiên nhìn mẹ! !“Tối hôm qua mấy giờ con về?” Ân Nguyệt Dung nghiêm túc hỏi con gái.“Ba giờ. . . . . .” Trang Ngải Lâm lại cắn kẹo que! !“Người đàn ông kia ở trong phòng em trai của con là có chuyện gì? Trong phòng của cậu ta còn có mùi của con ! ! Các người làm chuyện gì?” Mặc dù Ân Nguyệt Dung yên tâm với con gái, nhưng vẫn rất nghiêm khắc, hỏi.“Mẹ vào phòng người ta làm gì?” Trang Ngải Lâm đột nhiên có chút lớn tiếng hỏi mẹ! !“Đây là nhà của con trai của mẹ, nơi này có công của mẹ, mẹ không nên đi xem một chút à?” Ân Nguyệt Dung tức giận nói.“Mẹ sẽ dọa người ta hoảng sợ đấy! !” Trang Ngải Lâm không muốn người khác biết cô có một bà mẹ như thế ! !“Tại sao dọa sợ? Lúc mẹ đi vào, cậu ta ngủ rất say, vốn muốn hỏi cậu ta biết bơi không. . . . . .” Ân Nguyệt Dung cầm một quả anh đào bỏ vào trong miệng, vừa nhai vừa nói.“Phốc!” Bọn người Tô Lạc Hoành không nhịn được cười.“Đừng buồn nôn như vậy, dáng vẻ anh ta như đầu heo, còn bơi lội cái gì? Mẹ đã nhìn thấy heo biết bơi sao?” Trang Ngải Lâm hỏi.“Heo vốn biết bơi được không?” Ân Nguyệt Dung tức giận nhìn con gái, bắt đầu trách móc “Con khi dễ mẹ đọc sách ít sao? Mẹ của con là trên tiến sĩ chỉ những người sau khi lấy được học vị tiến sĩ vẫn tiếp tục theo đuổi sự tốt nghiệp, có ai vượt qua mẹ không hả ?”“. . . . . . . . . . . .” Trang Ngải Lâm thật đúng là không nghĩ tới vấn đề này, cô lập tức giơ chân lên, đạp Tô Lạc Hoành một cước, hỏi “Này! ! Heo biết bơi không ?”“Biết đấy! ! Lần trước tờ báo News đưa tin, ở tại một thôn nào đấy xảy ra lũ lụt, con heo còn cứu được một phụ nữ đấy!” Tô Lạc Hoành lại ra bài, cười nói.“. . . . . . . . .” Trang Ngải Lâm không phản đối.“Xem đi, xem đi, xem đi!” Ân Nguyệt Dung nhìn chằm chằm vẻ mặt con gái, lại nghiêm khắc hỏi “Nói! ! Con và người đàn ông kia quan hệ thế nào?”“Phi! ! Không có quan hệ! ! Cho dù anh ta biết bơi lội, cứu người đầy đất, cũng không có chút quan hệ với con! ! Tối hôm qua con chỉ đánh anh ta một trận, em trai bảo con bôi thuốc cho anh ta mà thôi, hiện tại tay còn có mùi thuốc ! !” Trang Ngải Lâm rất ghét bỏ vươn tay, ngửi mùi trong tay của mình. . . . . . Lại thấy mọi người bình tĩnh nhìn mình chằm chằm, cô trợn mắt hỏi “Nhìn tôi làm gì?”“Chị Trang!” Tào Anh Kiệt rất buồn cười nhìn Trang Ngải Lâm nói “Tôi phát hiện, chị đối với Bác Dịch tiên sinh không giống, gần đây chị luôn đánh người, cũng đánh không có lý do gì, coi như oan uổng người ta, cũng chỉ đạp thêm hai cái, lần này tại sao có lòng tốt như vậy?”“Cút ! !” Trang Ngải Lâm vừa muốn kêu la. . . . . .“Hạo Nhiên. . . . . .” Nghỉ ngơi một buổi tối, lúc này thân thể Bác Dịch khá hơn chút rồi, liền lê thân thể đau đớn mệt mỏi, ngủ thoải mái, rời giường, không có chú ý tới tình hình dưới lầu, liền theo bản năng muốn đi tới phòng ngủ kiểu mở của Trang Hạo Nhiên. . . . . .Trang Ngải Lâm trừng mắt, không biết từ lúc nào trong tay xuất hiện một gậy bóng chày, kêu to một tiếng “Anh dám đi quấy rối em trai của tôi xem ! !”Cô không nói hai lời, lúc Bác Dịch còn chưa tỉnh thần, cô dũng mãnh giống như vận động viên bóng chày quốc gia, một quả bóng chày lớn bay qua. . . . . .Bác Dịch mới tỉnh thần, trong nháy mắt không có để ý đến, bóng đập ngay giữa mặt, lập tức trước mặt bỗng tối sầm, ngất trong phòng Hạo Nhiên đứng ở trước gương trong không gian màu trắng xa hoa, tay cầm bàn chãi đánh răng, quay đầu có chút bất đắc dĩ nhìn Đường Khả Hinh. . . . . .Thời điểm gần Thanh Minh, thời tiết hay thay đổi, lại có chút Khả Hinh có chút xấu hổ, chân trần đứng ở mép thảm lông cừu, nhìn sàn nhà trắng trơn bóng, lạnh băng thậm chí có chút ướt đẫm, bởi vì hai người mới vừa ôm ngủ chung, có chút ngượng ngùng đi mặt Trang Hạo Nhiên nhàn nhạt nhìn cô, cho rằng cô hơi sợ lạnh, liền chậm rãi để bàn chãi đánh răng xuống, đi về phía cô, không nói hai lời, lập tức khom người xuống ôm cái mông của cô, ôm cả người cô lên.“Này! !” Đường Khả Hinh lập tức ôm cổ của anh, đôi chân dài khêu gợi trắng nõn, lộ ra trên không trung, mặt của cô ửng đỏ nhìn anh, có chút lúng túng hoảng sợ hỏi nhỏ “Anh làm gì thế?”“Mặt sàn lạnh. . . . . .” Trang Hạo Nhiên vừa ôm Đường Khả Hinh đi vào phòng tắm, ánh mắt hơi lộ ra mấy phần nóng bỏng nhìn mắt Đường Khả Hinh cũng nhấp nháy, nhớ lại tối hôm qua anh ở sau lưng ôm mình nói một câu để cho trái tim mình cảm động và đau đớn như bị xé rách, lòng bàn tay mềm nhũn. . . . .Vẻ mặt Trang Hạo Nhiên cố gắng tự nhiên ôm cô, chậm rãi đi vào phòng tắm, sau đó thật cẩn thận đặt cô ngồi vững vàng ở cạnh bồn rửa tay to lớn sang trọng sáng Khả Hinh mềm mại ngồi ở bên bồn rửa tay, dựa lưng vào gương, nhìn Hạo Nhiên im lặng cầm một cái ly trước mặt, múc nước, lấy thêm bàn chãi đánh răng mới màu hồng, bóp ra một chút kem đánh răng màu xanh da trời, mới đưa cho Khả Hinh nhàn nhạt nhìn bàn chãi đánh răng, hỏi “Nơi này. . . . . . Làm sao có bàn chãi đánh răng mới?”“. . . . . . . . . . . .” Trang Hạo Nhiên im lặng nhìn cô, không lên Khả Hinh giống như hiểu, liền không nói nữa, chậm rãi vươn tay, nhẹ nhàng nhận lấy bàn chãi đánh răng, mới nói “Em không sợ lạnh. . . . . .”Cô nhẹ nhàng đứng ở trên mặt sàn có chút lạnh lẽo, sau đó tay nắm cái ly, hớp một ngụm nước, phun ra ngoài, nhanh chóng cúi xuống đánh Hạo Nhiên nhanh chóng cúi đầu, cầm bàn chãi đánh răng trét kem đánh răng, chà người nhẹ nhàng đứng chung một chỗ, cũng im lặng đánh răng, thỉnh thoảng thân thể đụng nhau, hai người đều không lên tiếng, Đường Khả Hinh đánh răng xong trước, nhanh chóng dùng nước súc miệng, lại cúi xuống đưa hai tay ra hứng nước lạnh, rửa mặt. . . . . .Trang Hạo Nhiên cau mày nhìn cô, nói “Bình thường em rửa mặt như vậy sao?”Đường Khả Hinh lập tức đứng thẳng người, ngẩng đầu lên nhìn anh, nước lạnh dính ướt sợi tóc trên trán, còn dọc theo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết. . . . . .Trang Hạo Nhiên cau mày, thuận tay kéo khăn lông trắng của mình xuống, nhẹ nhàng lau lau nước trên mặt cô, còn săn sóc lau nhẹ tóc trên trán, nói “Sau này gội đầu, phải nhanh chóng sấy khô, nếu không, dễ dàng bị cảm. Tối hôm qua lúc em ngủ, anh phát hiện em thích đá chăn. . . . . .”Đường Khả Hinh im lặng đứng ở một bên, không lên Hạo Nhiên vẫn dịu dàng săn sóc lau nước trên mặt cô. . . . . .Nhưng Đường Khả Hinh lập tức nắm chặt tay của Hạo Nhiên dừng lại động tác, nhìn cô.“Đừng đối với em tốt như vậy, em không đáng giá. . . . . .” Đường Khả Hinh lập tức nhớ tới cha và Tưởng Thiên Lỗi bị đụng xe, máu tanh đáng sợ và sự sống biết mất, giống như ma chú quấn quanh mình thật chặt, cô lập tức xoay người. . . . . .Trang Hạo Nhiên hơi đi lên trước, lúc tay cô nắm khóa cửa thì lập tức tiến lên, từ phía sau ôm chặt thân thể mềm mại của cô gái trước mặt, cúi xuống hôn nhẹ da thịt trắng như tuyết của cô, thậm chí ngửi mùi thơm mãnh liệt trong thân thể cô, cảm giác bị đè nén tầng tầng lớp lớp, giống như lũ bất ngờ bộc phát, thở hổn hển. . . . . .Hai mắt Đường Khả Hinh rưng rưng, thở hổn hển, cắn răng không lên tiếng, thân thể đã mềm nhũn.“Khả Hinh. . . . . .” Trang Hạo Nhiên cũng đè nén không được nữa, ở phía sau hôn nhẹ cổ của cô, vành tai của cô, thậm chí có một phần hèn hạ ôm chặt eo của cô, trong cổ họng rất khát khao cúi xuống cắn nhẹ vành tai của cô. . . . . .Cả người Đường Khả Hinh nổi lên cảm giác kích thích, lại cắn chặt môi dưới, tận lực đè xuống xúc động, muốn đẩy anh ra. . . . . .“Khả Hinh!” Trang Hạo Nhiên lập tức ôm nhẹ cô, như điên cuồng hôn nhẹ cổ của cô, cuồng nhiệt nói “Em biết là ai thích gọi em là Tiểu Đường nhất không?”Đường Khả Hinh cố đè nén cảm xúc dâng trào, hai mắt lóe lên, không nói ra lời. . . . . .“Là anh . . . . . Bởi vì kể từ khi em vô tình đi tới trước mặt của anh, thì anh đã cảm thấy em rất ngọt, rất ngọt. . . . . . Luôn không tự chủ muốn ôm em, nếm thử một chút linh hồn ngọt ngào và thân thể của em. . . . . . Đây là lời thật lòng của anh. . . . . . Anh muốn em. . . . . .” Trang Hạo Nhiên không đè nén được, lập tức mạnh mẽ kéo quần áo thể thao trên người Đường Khả Hinh xuống, xoay người của cô, vừa hôn cô, vừa ôm lấy cái mông của cô, tách ra hai chân của cô, nhanh chóng đặt cạnh bên bồn rửa tay, mạnh mẽ cuồng nhiệt mút môi của cô. . . . . .“Ưmh. . . . . .” Đường Khả Hinh bị anh ép chặt ở trước gương ngẩng đầu lên đón nhận nụ hôn của anh, lồng ngực nặng nề phập phồng, môi bị anh chặn thở không nổi, cả đại não nhanh chóng hôn mê, người đàn ông này, anh nhiệt tình làm cho người ta như bị thiêu đốt, ngọn lửa này sắp nhanh chóng đốt cả người mình, cháy sạch cả người, cháy sạch giống như sau khi kích tình liền tan thành mây khói cũng không sao cả.“Nhóc . . . . .” Trang Hạo Nhiên ôm chặt eo của cô, vừa thoát đầu lưỡi cuồng nhiệt, cùng với đầu lưỡi ngọt ngào của cô quấn lấy nhau, tay vừa gạt quần áo trên bả vai cô, xoa bả vai trắng như tuyết của cô, lại mở ra một chút khoảng cách giữa hai người, nắm nhẹ bộ ngực đầy đặn của cô, thậm chí ngón tay dò vào trong áo lót, bóp nhẹ đốm nhỏ, cho đến khi nó bị kích thích nhô cao. . . .“Ưmh! !” Trong đầu Đường Khả Hinh cảm thấy nóng lên, muốn cố sức đẩy anh ra! !“Khả Hinh. . . . . . Đừng từ chối anh, !” Trang Hạo Nhiên không còn lý trí van xin, lại tách hai chân cô ra, vừa cắn chặt môi của cô, cuồng nhiệt ngậm mút, tay đã dò vào trong quần ngắn của cô, xoa nắn chỗ ướt át. . . . . .“Trang Hạo Nhiên! !” Trong lúc nhất thời, đầu Đường Khả Hinh như vỡ tan, trí nhớ ầm một tiếng nổ tung, cô cắn chặt răng lập tức đẩy thân thể anh ra, vung tay lên tát mạnh trên mặt của anh một bạt tai! ! ! !Trang Hạo Nhiên lập tức bình tĩnh, khuôn mặt đau rát nóng hừng hực, cũng bất đắc dĩ, căng thẳng nhìn cô. . . . . .Đường Khả Hinh nhanh chóng sửa sang lại quần áo, hai mắt tràn lệ khẽ giãy giụa xuống sàn, vừa kéo khóa kéo, vừa loạng choạng đi ra ngoài, ầm một tiếng đóng cửa lại! !Trên mặt Trang Hạo Nhiên lộ ra vô hạn mất mát, nhìn cánh cửa kia, căm hận mới vừa rồi quá xung động, cúi đầu, nhắm mắt lại bất đắc dĩ thở dài một hơi, giống như mùi thơm cơ thể và nụ hôn ướt át của cô mới vừa cho mình, còn ở trong thân thể của mình. . . . . . Một bài cổ tranh “Sóng Gợn” chợt vang lên ở trong đêm 320 ngọn nến, ở bảy ngày châm cứu cuối cùng chợt sáng lên, đong đưa bồng bềnh xung quanh.“Thầy, Bác Dịch tiên sinh, tại sao phải giúp tôi?”Khuôn mặt hai người đàn ông ở trong ánh nến đỏ, bừng sáng, đây là ánh sáng máu của nho tiết ra, trong “bữa tối cuối cùng”, chúa Jesus nâng rượu đỏ đưa cho môn đồ nói “Các con uống hết đi, đó là máu của ta, vì xá tội cho các con mà chảy. . . . . .”Đường Khả Hinh lộ lưng trần, nằm ở trên giường nhỏ trắng như tuyết, nhìn Bác Dịch mặc T-shirt màu đen tay ngắn, quần tây màu đen, mày nhíu chặt, trong tay cầm cây kim châm dài, lại muốn châm cho cô. . . . . . Thầy giáo đứng đưa lưng lại, trong tay cầm đèn cầy màu trắng, lại đốt lên vài ngọn nến. . . . . . Thân thể của cô chợt nổi lên kích động, nhìn hai người bọn họ. . . . .330 ngọn nến, bay ra 330 mùi hương, chậm rãi theo gió từ từ bay đến. . . . . .“Bắt đầu đi. . . . . .” Bác Dịch nói xong, vẫn nhíu mày thật chặt, chậm rãi ghim kim châm ở trên phần lưng trắng như tuyết của Đường Khả Khả Hinh khẽ nhắm mắt lại, mới vừa muốn thở mạnh. . . . . .“Đừng thở mạnh. . . . . .” Vitas lạnh lùng đốt nến, dạy dỗ “Lúc thở mạnh, mùi thơm sẽ trộn lẫn, không thể nhận biết được mùi thơm, phải để cho thân thể của mình lắng xuống, để cho mùi chậm rãi len vào trong hơi thở của cô . . . . . .”.Đường Khả Hinh im lặng không lên tiếng, khẽ gật đầu, buông lỏng từng dây thần kinh trong thân thể mình, quả nhiên cảm nhận một làn gió nhẹ bay đến, có một chút mùi hương bưởi giống như đứa bé nghịch ngợm xen vào hơi thở của mình, cô khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nói “Mùi bưởi hồng đào. . . . . .”Bác Dịch và Vitas đồng thời im lặng không lên tiếng, chờ cảm giác này, giống như mang đến một chút vui Khả Hinh mỉm cười nhắm mắt lại đọc tiếp “Bưởi hồng đào, chanh, dâu tằm, collagen, dâu tây, Berry đen, anh đào, mùi hạnh, đào. . . . . . táo, dứa, dưa hấu, chuối tiêu, mứt dâu, mận, sung. . . . . .”Bác Dịch bừa châm, vừa nhìn Đường Khả Hinh đang nắm bắt mùi hương, tốc độ càng lúc càng nhanh.“Cam thảo, đại hồi, tiêu đen, Đinh Hương, Thiên Trúc Quỳ, bã rượu, hoa cam, Linalool, axit lactic, axit butyric, rượu cồn. . . . . .” Đường Khả Hinh tiếp tục nghĩ kỹ nguồn gốc mùi hương phức tạp nhất, sau đó mạnh mẽ nắm bắt “Sulfur dioxide, rượu cồn, vỉ lọc, len ẩm ướt, cải bắp, dầu bóng, xà phòng, axit sorbic. . . . . .”Vitas lập tức quay đầu, ngưng mặt nhìn học Dịch cũng vừa châm, ánh mắt mãnh liệt lóe lên tiếp tục nhìn cô.“Bạc Hà, mưa bão, gió bão, bùn đất rừng rậm, lá cây mục. . . . . .” Đường Khả Hinh cố gắng để thân thể lắng đọng, suy nghĩ dừng lại giữa chừng, hơi thở phập phồng, càng không ngừng nắm bắt mùi vị lẻn cuộc tảng đá lớn trong lòng Vitas rơi xuống, nhìn học trò hơi cười, khen ngợi “Chính là như vậy, không để cho tâm tình kích động, không bị ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài, suy nghĩ và cảnh giới nhìn giống như ngừng lại nhưng thật ra dùng sự không đổi đối phó với sự thay đổi, ở trên thế giới này, muốn làm người thắng cuộc, có lúc không chỉ nhanh hơn so với người khác mà còn phải hiểu ở thời cơ thích hợp hơn người khác, ngừng lại!! So với tĩnh!! Càng yên tĩnh hơn so với bất kì cái gì khác, giữ vững cái “Tĩnh!”.Đường Khả Hinh nhắm mắt lại, khẽ gật đầu.“Bình tĩnh, ổn định! Kiên định! Là ba loại thái độ quan trọng của cuộc đời người! ! Có ba loại thái độ này, cô hiểu rõ, giải quyết sự việc cũng chỉ là vấn đề thời gian! Trên đời này không có bất kỳ chuyện là có thể làm khó cô!”“Tiếp tục! !” Bác Dịch lại ra Khả Hinh trầm người xuống, mặc cho linh hồn bay ra, giống như trong thoáng chốc, linh hồn như hai bàn tay của tiên nữ, theo mùi hương bay đi, thậm chí theo bọn chúng dạo chơi thế giới, cô gái này tiếp tục lộ ra nụ cười, kích động nghẹn ngào dịu dàng nói “Hạch đào, bưởi hồng đào, Bạc Hà, đậu xanh, ô liu xanh, ô liu đen, cỏ khô, lá trà, thuốc lá. . . . . .”Tất cả mùi thơm, bồng bềnh bay đến, cô gái này mặc cho linh hồn bay lượn tự do, cũng trong chớp nhoáng này, mới hiểu được cảnh giới được mất của cuộc sống, thì ra thế gian vạn vật luôn thay đổi, chỉ có lúc linh hồn tự do, mình mới có cơ hội nắm bắt được dòng chảy vận mạng dừng ở bên cạnh mình ! !Sau khi châm cứu xong, ba người nghỉ ngơi một chút, cách vòng thi đấu thứ hai còn khoảng hai mươi Khả Hinh không nói gì, lúc 2 giờ sáng, ngồi ở trước bàn đọc sách, nhanh chóng đọc sách, còn phải vừa xem sách vừa làm đề bài Thầy giáo và Bác Dịch giao cho mình, mấy ngày trước Bác Dịch còn giảng thích bổ sung cho mình về rượu đỏ bắt nguồn từ La Mã, cuối cùng mở rộng và truyền vào Pháp, Italy, Đức. . . . . . Hơn nữa trước công nguyên, con người tiếp nhận rượu đỏ bắt đầu từ vị ngọt sau đó đến vị chua. . . . . .Cô vừa nghe, vừa nhanh chóng ghi chép! !“Không thể ghi chép nữa ! !” Bác Dịch nhìn Đường Khả Hinh, lạnh lùng nói “Loại bỏ cách làm này, cảm nhận quan trọng nhất! !”Đường Khả Hinh chỉ đành phải ngẩng đầu lên, nhìn anh, nặng nề gật đầu một đồng hồ báo thức điểm 3 giờ sáng, Đường Khả Hinh vẫn không buồn ngủ, hai mắt chăm chú xem sách nói về hầm rượu rộng lớn trên thế giới, cô nhất định muốn xem hết một buổi tối, cho đến khi cô xem đến hầm rượu là nơi nghỉ ngơi của thượng đế, cô thở dốc một hơi, há miệng ngáp một cái, mới vừa muốn ngủ, nhưng nghĩ tới vòng thi đấu thứ hai, thật ra vòng thi thứ ba mới gian nan nhất, bởi vì kiến thức cơ bản nhất định phải rất vững chắc, cô không có cách nào, cầm một cây kim dài, cắn chặt môi dưới, đâm xuống cổ tay của mình! !“A! !” Đường Khả Hinh đau đến giơ tay lên, nhìn cổ tay mình nhỏ máu, cô thở dài một hơi, cúi xuống hút máu của mình. . . . . . Lúc đang nếm mùi máu tươi, không khỏi nghĩ tới Thầy giáo đã từng nói, người Hy Lạp thời cổ đại đã từng có nghi thức tôn giáo, nhỏ máu vào rượu đỏ cùng nhau thưởng thức, bọn họ chính thức gọi nghi thức này là “Chúc tạ” hay gọi là “Tạ ơn. . . . . .”“Tạ ơn. . . . . .” Đường Khả Hinh buông bàn tay nhỏ bé của mình, nhìn dấu kim nho nhỏ nơi vị trí cổ tay đã tiêu mất, khóe miệng của cô còn giữ lại một chút mùi máu tươi, thầm nghĩ hai chữ này. . . . . . Cô khẽ nhăn mày, có chút không hiểu, liền lật xem lịch sử phát triển có liên quan người Hy Lạp. . . . . .Thời gian từng phút từng phút trôi 4 giờ sáng, ánh bình minh bừng lên từ phía trên chân cầm ly sâm, từ lầu một đi tới, thấy phòng học trò đang mở đèn, liền chậm rãi đi tới trước cửa, xuyên qua khe cửa, nhìn bóng lưng nho nhỏ của học trò, nằm ngủ ở trên bàn đọc sách, tay trái nắm bút, tay phải nắm một góc quyển sách, ông chăm chú nhìn cái bóng lưng kia, chậm rãi cười, tay kéo nhẹ cửa phòng, để cho cô nghỉ ngơi thật tốt. . . . . .Sáu giờ đã mặc quần áo thể thao đi ra khỏi phòng, lại thấy Đường Khả Hinh đã cẩn thận mặc quần áo thể thao màu trắng, đội mũ, đứng ở trước cửa phòng mình, đang không ngừng chạy bước nhỏ. . . . . . Chạy thở hào hển. . . . . . Ông liền giật mình.“Thầy, thầy đã dậy rồi! ! Đi thôi!” Đường Khả Hinh nói xong, liền đi xuống lầu trước Thầy nhìn học trò nhanh chóng xuống lầu, hai mắt ông lóe lên, cũng thở một hơi, đi theo học trò cùng nhau xuống bước chân nhịp nhàng, thong thả, từ bên kia núi nhẹ nhàng truyền Khả Hinh cùng Thầy giáo chạy bộ, vừa thở hổn hển vừa cười nói “Rốt cuộc tôi đã hiểu tại sao thầy kêu tôi chạy bộ rồi?”“Tại sao?” Vitas lạnh lùng hỏi.“Bởi vì khi thân thể có nhiều năng lượng dư thừa, phải nghĩ biện pháp loại bỏ nó, lúc thân thể và tâm linh thời gian nhàn rỗi, mới có thể dung nạp chuyện khác vào. Tôi mới phát hiện, mệt mỏi cũng là một chuyện tốt, trong quá trình này, có thể trút bỏ rất nhiều gánh nặng!” Đường Khả Hinh vừa chạy vừa nói, mặc cho mồ hôi nóng rơi chỉ cười.“Tại sao tôi có cảm giác rất chờ mong cuộc thi đấu lần này? Tại sao tôi có cảm giác cuộc thi đấu như vậy kéo dài thật tốt?” Đường Khả Hinh đột nhiên cười nói.“Chỉ cần cuộc đời của cô không ngừng tiến bộ, thế giới xung quanh cô mới xuất hiện những người ở lĩnh vực khác nhau đến khiêu chiến với cô ! Nếu như cô xem nó là chiến thắng của mình, quá trình này sẽ có một chút thú vị . . . . . .” Vitas nói.“Đúng vậy! !” Đường Khả Hinh lại thở hổn hển chạy về phía trước, hai mắt nóng bỏng nói “Cuộc sống. . . . . . Chính là một quá trình thú vị! !”Thời gian qua một đó mà vòng thưởng rượu sắp bắt đầu, lần đầu tiên từ trong tay thầy giáo, Đường Khả Hinh nhận lấy trách nhiệm tổ chức buổi thưởng rượu lần này.“Tôi . . . . . Tôi . . . . . Tôi phụ trách?” Đường Khả Hinh nhìn Thầy giáo, kinh ngạc nói “Hiện tại Tôi . . . . . Tôi không có kinh nghiệm chủ trì tiết mục to lớn như vậy. . . . . . Tôi . . . . .”Laurence mỉm cười ngồi ở bàn làm việc đối diện, hơi xoay người lại, nhìn Đường Khả Hinh nói “Đừng căng thẳng, tới tham gia tiệc thưởng rượu lần này có tất cả loại rượu nho cũ mới trên thế giới, chúng tôi cũng đã chuẩn bị xong, cô chỉ cần dựa vào kinh nghiệm làm việc tại phòng ăn, xem thử có loại rượu mới, cô cần thêm vào hay không. Tiệc thưởng rượu lần này, mục đích là đề cử tất cả các loại rượu nho của khách sạn chúng ta với thế giới, công việc này nói dễ làm cũng không dễ, chẳng qua tôi và Thầy của cô đã lớn tuổi, phải giữ lại một chút cơ hội cho người trẻ . . . . . .”“Nhưng. . . . . .” Đường Khả Hinh vẫn còn có chút lo lại lạnh lùng đem một phần tài liệu, ném tới trước bàn nói “Tiệc thưởng rượu lần này sẽ do Tập đoàn Hoàn Á và Á Châu cùng tổ chức, cô phải mang phần tài liệu này cho hai vị Tổng Giám đốc ký tên, mới có thể điều động tiền bạc và xin địa điểm. Nhanh chóng làm chuyện này cho xong đi.”“. . . . . . . . . . . .” Đường Khả Hinh vẫn nhìn phần tài liệu cau mày không vui ngẩng đầu lên nhìn Đường Khả Khả Hinh lập tức bật cười, liền vội vàng tiến lên, nhận lấy tập tài liệu, nói “Vâng! Chuyện này để tôi đi làm!”“Cô chỉ có ba ngày! ! Thử dựa vào chính mình, dùng cái đầu nhỏ thông minh của cô, làm một chút chuyện cho tôi xem!” Vitas đã cúi xuống, chăm chú xem tài liệu.“Vâng! !” Đường Khả Hinh chỉ đành phải ôm tài liệu, cười miễn cưỡng nhận lấy tài liệu, gật đầu nói “Để tôi đi làm! !”

hào môn tranh đấu