Truyện Trọng Sinh Chi Bất Trứ Cẩm thuộc thể loại: Ngược, Truyện Đam Mỹ full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Tự Nguyên Tuệ. Đọc truyện ngay tại Truyenff.org
Trọng Sinh Chi Tự Do Chương 4 Trọng Sinh Chi Tự Do Chương 4 Đương lúc Hứa Kiệt còn đang bực bội, chuông điện thoại vang lên, người gọi không ai khác là Hứa Quan Hạo, Hứa Kiệt thấy vậy liền nhận máy. "Kiệt thiếu gia." "Bác Kim?" "Kiệt thiếu gia, cậu mau tới bệnh viện đi."
Truyện Trọng Sinh Chi Tự Do - Chương 2. "Kiệt thiếu gia, cười lên nào!" Đèn flash lóe lên, Hứa Kiệt nhanh chóng lấy lại tinh thần, có không ít người đang vây xung quanh cậu, mọi người ai nấy đều cầm ly rượu nói cười, người chụp ảnh cho cậu lúc này đi tới, giơ máy ảnh tới trước mắt cậu.
Tự Do Ý Chí 43. Người Vô Hình 44. Không Có Thấu Hiểu, Không Thể Yêu Thương 45. Tư Duy Siêu Tích Cực 46. Sống Trọn Vẹn Từng Phút Giây 47. Sinh Mệnh Ánh Sáng 48. Tìm Lại Chính Mình 49. Hành Trình Trở Về 50. Phương Pháp Trở Nên Nhất Thể Với Chúa, Phật 51. Thuận Tự Nhiên 52. Hành Trình Vĩ Đại Của Linh Hồn 53. Cảm Giác Tích Cực 54. Vô Niệm - Vô Ngã 55.
rẻ mầm non là lứa tuổi đang trong giai đoạn hình thành và phát triển nhân cách, trẻ còn non nớt về thể chẩt và tình cảm, trí tuệ. Trẻ phải học mọi thứ từ cuộc sống đa dạng, sinh động, nhiều chiều xung quanh để phát triển. Vì vậy giáo dục kỹ năng sống (KNS) cho trẻ để giúp trẻ thích nghi, hòa nhập
Câu 133057 Thông hiểu. Đọc đoạn trích sau đây và trả lời câu hỏi: Hỡi đồng bào cả nước, "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và
IxZRkd. Cùng đọc truyện Trọng Sinh Chi Tự Do của tác giả Nhất Phiến Phù Vân tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Đam mỹ, hiện đại, chủ công, tình hữu độc chung, trọng sinh, siêu chiếm hữu cường thụ x đạm mạc rối rắm công, ngược tâm, HETrước khi trọng sinh, Hứa Kiệt Văn bị Hứa Quan Hạo nhốt lại suốt năm năm, đến tận khi rời khỏi cõi đời này vẫn chẳng thể thoát khỏi người khi sống lại, Hứa Kiệt Văn luôn cố gắng để không bị Hứa Quan Hạo giam lại một lần nữa nhưng cậu chẳng ngờ, lần này không chỉ thân thể mà cả trái tim...
Ebook Trọng Sinh Chi Tự Do của tác giả Nhất Phiến Phù VânThể loại Đam mỹ, hiện đại, chủ công, tình hữu độc chung, trọng sinh, siêu chiếm hữu cường thụ x đạm mạc rối rắm công, ngược tâm, HETrước khi trọng sinh, Hứa Kiệt Văn bị Hứa Quan Hạo nhốt lại suốt năm năm, đến tận khi rời khỏi cõi đời này vẫn chẳng thể thoát khỏi người khi sống lại, Hứa Kiệt Văn luôn cố gắng để không bị Hứa Quan Hạo giam lại một lần nữa nhưng cậu chẳng ngờ, lần này không chỉ thân thể mà cả trái tim…
Thông tin truyện Thể loại Đam mỹ, hiện đại, chủ công, tình hữu độc chung, trọng sinh, siêu chiếm hữu cường thụ x đạm mạc rối rắm công, ngược tâm, HETrước khi trọng sinh, Hứa Kiệt Văn bị Hứa Quan Hạo nhốt lại suốt năm năm, đến tận khi rời khỏi cõi đời này vẫn chẳng thể thoát khỏi người khi sống lại, Hứa Kiệt Văn luôn cố gắng để không bị Hứa Quan Hạo giam lại một lần nữa nhưng cậu chẳng ngờ, lần này không chỉ thân thể mà cả trái tim… Xem thêm
Lúc Hứa Kiệt chết, trong lòng còn mang theo cảm giác vui sướng khi trả được thù. Hai mươi năm ngắn ngủi trong cuộc đời của cậu, đến một phần tư thời gian là bị Hứa Quan Hạo giam Quan Hạo là cha nuôi của Hứa Kiệt, thế nhưng quan hệ cha con này chỉ tồn tại đến năm cậu mười ba tuổi. Ngày Hứa Kiệt tròn mười ba, Hứa Quan Hạo cắt đứt quan hệ cha con về mặt pháp lý giữa hai người. Lúc đó Hứa Kiệt vô cùng kinh ngạc và sợ hãi, Hứa Quan Hạo đối xử với cậu luôn rất tốt, chăm sóc cho cậu như chính con đẻ mình. Cậu vô cùng lo lắng, liệu cậu đã làm sai chuyện gì chăng, vì sao người “cha” ôn nhu lại đột nhiên không cần cậu khi quan hệ cha con bị cắt đứt, Hứa Kiệt lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ trong lòng, thế nhưng Hứa Quan Hạo vẫn tốt với cậu như vậy, thậm chí so với trước kia lại càng tốt hơn, trừ việc người không đồng ý để cậu gọi là “cha”, giữa hai người họ dường như chẳng có gì thay đổi ấy Hứa Kiệt rất thắc mắc, vì sao lại muốn cắt đứt quan hệ, mỗi lần cậu hỏi Hứa Quan Hạo, người lại dùng ánh mắt phức tạp nhìn cậu, rồi người sẽ vươn tay ôm chặt cậu vào lòng. Tuy cảm nhận được nỗi niềm bi thương mà Hứa Quan Hạo đang cố gắng đè nén, nhưng cậu vẫn không rõ tại làm sao?Năm cậu mười bốn tuổi, quan hệ giữa hai người bắt đầu xấu đi. Năm ấy cậu thích một bạn nữ cùng lớp, rồi cậu cùng cô bé ấy bắt đầu qua lại. Dù rằng yêu sớm luôn là đề tài bị cấm đoán, thế nhưng chuyện yêu đương ở cái tuổi lở dở này cũng chẳng còn xa lạ gì, trong lớp cũng có rất nhiều đôi yêu nhau, thứ cảm xúc này với Hứa Kiệt mà nói rất mới mẻ, bởi vì mỗi lúc ở bên bạn nữ kia, quả thật cậu đều rất thì Hứa Quan Hạo phát hiện ra chuyện này. Năm mười bốn lên mười lăm tuổi có thể coi là bước ngoặt trong cuộc đời của Hứa Kiệt. Một năm này hai người lúc nào cũng rất ầm ỹ, cậu cùng Hứa Quan Hạo cãi nhau, rồi lại cùng Hứa Quan Hạo chiến tranh lạnh, vì cái gì? Vì bạn nữ kia ư? Cũng không hẳn vậy, có lẽ là do những xao động tuổi dậy thì, thời điểm ấy cậu chẳng vừa mắt với cách Hứa Quan Hạo quản giáo, trói buộc Hứa Quan Hạo nói, việc Hứa Quan Hạo làm, cái gì cũng khiến cậu cảm thấy buồn phiền khó chịu, yêu sớm chẳng qua chỉ là cái mồi dẫn lửa mà thôi. Khi ấy, Hứa Quan Hạo đối xử với cậu hệt như với tù nhân, bất luận cậu ở đâu Hứa Quan Hạo cũng sẽ tìm đến, mẩu thư cậu viết cho bạn nữ kia, hay cả những món quả nho nhỏ, tất cả đều sẽ về tay Hứa Quan Hạo, đáng giận nhất là, Hứa Quan Hạo thậm chí còn sai người đến uy hiếp bạn nữ kia, dù có là bậc gia trưởng cũng không nên làm loại chuyện này, khi đó cậu lờ mờ cảm thấy Hứa Quan Hạo đã đi xa khỏi giới thuẫn lên đến đỉnh điểm là vào ngày sinh nhật tuổi mười lăm của cậu. Khi đó hai người đã chiến tranh lạnh được hai tháng, tiệc sinh nhật ấy làm rất lớn, hẳn hao tốn không ít tâm tư của Hứa Quan Hạo đi, thậm chí người còn mời cả ngôi sao mà cậu thích nhất tới dự. Cậu cũng đoán ra Hứa Quan Hạo muốn nhân dịp này làm lành cùng mình, lúc bấy giờ trong lòng cậu cũng đã dần nguôi ngoai, chỉ đáng tiếc, vì sự xuất hiện của cô bạn kia mà bữa tiệc bị phá là lần đầu tiên cậu thấy Hứa Quan Hạo thất thố như vậy, ngày ấy trước mắt bao người, Hứa Quan Hạo tự tay hất ly rượu vào người Nghiêm Nhiễm, chính là bạn nữ kia, thậm chí còn tát cô ấy hai cái trước mặt mọi ấy cậu tức giận biết bao nhiêu, cậu còn nhớ rõ, khi ấy cậu đã liều mạng nhào tới, thiếu chút nữa động thủ với Hứa Quan Hạo. Sắc mặt của người lúc đó rất tệ, nhất là khi thấy cậu đỡ Nghiêm Nhiễm cậu kéo Nghiêm Nhiễm bỏ đi cũng là lúc buổi tiệc kết thúc, trước khi ra ngoài, cậu quay đầu lại bắt gặp ánh mắt của Hứa Quan Hạo, ánh nhìn của người khiến trong lòng cậu nảy sinh dự cảm chẳng lành, thế nhưng khi ấy cậu đã bực quá rồi, cậu nửa ôm nửa dắt Nghiêm Nhiễm bước từng bước rời khỏi Hứa rời khỏi Hứa gia, đi xa khỏi Hứa Quan Hạo, thế nhưng cũng chỉ được ba ngày, ba ngày sau Hứa Quan Hạo tự tìm đến chỗ cậu rồi kéo trở về. Lúc ấy cậu còn ngây thơ nghĩ, hẳn là cả hai sẽ lại chiến tranh lạnh mấy tháng thôi, rồi Hứa Quan Hạo sẽ tự làm lành trước, chỉ đáng tiếc, lần này cậu đã vì.. lần này.. Hứa Quan Hạo bắt đầu nhốt cậu, không sai, chính là nhốt, người nhốt cậu lại trong phòng. Những nơi cậu có thể đến và đi chỉ là sân sau nhà và vườn hoa, ngay cả phòng khách cậu cũng không được đặt chân tới; điện thoại cùng máy tính của cậu, tất cả đều đã bị tịch thu, mỗi ngày cậu chỉ có thể đi lại ở những nơi được quy định, nước uống hay cơm ăn gì đó, đều là Hứa Quan Hạo tự tay mang như vậy giằng co năm năm, thoạt đầu cậu còn tưởng Hứa Quan Hạo nhất thời tức giận thôi, người muốn dùng phương thức này để nghiêm phạt cậu. Đến khi bị nhốt nửa năm trời, cậu mới cảm thấy không ổn, chỉ là đến lúc này cậu cũng chẳng còn năng lực phản kháng. Dù khóc, dù làm loạn, hay động tay động chân với Hứa Quan Hạo, kết quả cho cậu vẫn là bị năm bị giam cầm, cậu không biết tại sao mình có thể chịu đựng được lâu như vậy, thậm chí cuối cùng, người làm ở Hứa gia đều bị sa thải hết, cả Hứa gia to lớn chỉ còn lại cậu và Hứa Quan Hạo, cùng tầng tầng lớp lớp vệ sĩ đứng bên thứ hai bị nhốt, cậu phát hiện ra bí mật của Hứa Quan Hạo, đồng thời khiếp sợ không yên, cậu đã hiểu vì sao Hứa Quan Hạo lại đối xử với mình như vậy, vì sao năm mười ba tuổi người lại cắt đứt quan hệ cha con, vì sao đối với cậu người lại có ham muốn giữ làm của riêng lớn như vậy, vì sao không cho cậu yêu đương, vì sao người lại hận Nghiêm vì, Hứa Quan Hạo thích ấy cậu vô cùng kinh hãi phẫn nộ, chỉ tay về phía Hứa Quan Hạo nói không biết bao nhiêu lời cay đắng, mà Hứa Quan Hạo lại lặng yên một chỗ, cúi đầu nghe cậu chửi rủa. Sang ngày hôm sau, Hứa Quan Hạo vẫn như cũ xuất hiện trước mặt cậu, thế nhưng từ đó, một hành vi quá phận người cũng không bị Hứa Quan Hạo giam giữ tròn năm năm, năm năm ấy, phẫn nộ có, thương tâm có, sợ hãi có, mờ mịt có, tuyệt vọng cậu cũng có. Thế nhưng cậu không sao thoát khỏi Hứa Quan Hạo, cậu hồ nghi, rốt cuộc Hứa Quan Hạo muốn như thế nào? Chẳng lẽ người muốn nhốt cậu lại cả đời, cứ như vậy cùng người bên nhau cả đời sao?Cậu tự sát rất đột ngột, thực ra cậu chưa từng nghĩ tới cái chết, cũng chẳng bao giờ nghĩ xem sẽ chết như thế nào, chuyện ngày hôm ấy có thể coi là một chuyện ngoài ý muốn, bởi trước đó cậu chưa từng có ý nghĩ này trong trưa hôm ấy, Hứa Quan Hạo không có nhà, rốt cuộc cậu cũng được ở trong vườn hoa phơi nắng. Tâm tình cậu khi đó như thế nào? Đến bây giờ cậu đã không còn nhớ, chỉ rõ lúc ấy buồn chán gọt trái táo để ăn, thế nhưng không cẩn thận, lưỡi dao trượt qua cắt trúng ngón tay, nhìn dòng màu đỏ sẫm chảy ra, cậu ngây người. Chẳng biết thần xui quỷ khiến thế nào, đột nhiên cậu lại nghĩ, nếu buổi chiều Hứa Quan Hạo về nhà phát hiện cậu đã chết, liệu người sẽ cảm thấy thế nghĩ này vừa xuất hiện, lúc đó cậu nảy sinh cảm giác muốn chơi đùa, giống như ngày còn bé cậu vẫn hay đùa vui cùng Hứa Quan Hạo vậy. Thế là cậu lấy con dao cứa vào động mạch nơi cổ tay, sau đó buông tay trái xuống ghế, tay phải vẫn cầm trái táo lên còn chưa ăn hết, nhận thức của cậu đã bắt đầu mơ hồ, lúc này cậu có cảm giác, giống như vết thương trên cổ tay là cửa biển, cứ thế kéo tuột sức sống của cậu trôi đi.“Tiểu Kiệt!” Trong mơ màng, cậu nghe thấy thanh âm run rẩy sợ hãi của Hứa Quan Hạo, đã không còn là giọng nói trầm tĩnh lạnh lùng như ngày nâng khóe môi, muốn cười một chút, thế nhưng đã chẳng còn khí lực. Cậu nhớ tới năm mười tuổi, từng có một lần muốn dọa Hứa Quan Hạo, ngày ấy tan học rồi cậu vẫn chưa vội ra ngoài mà núp trong sân tập thể dục, trốn được nửa giờ, Hứa Quan Hạo hớt hải chạy vào sân, người run giọng gọi tên cậu, gương mặt lộ ra biểu tình lo lắng như muốn đó cậu từ phía sau cây bước ra, Hứa Quan Hạo thấy vậy cả người ngơ ngác, rồi người kéo cậu vào lòng ôm thật chặt. Khi ấy cậu đặc biệt cao hứng, vẫn nghĩ Hứa Quan Hạo luôn lạnh nhạt chẳng đoái hoài đến cậu, thế nhưng ngày ấy cậu nhận ra, kì thực Hứa Quan Hạo rất rất quan tâm cậu, thế nên khi thấy một Hứa Quan Hạo đầy lo lắng hoang mang như vậy, cậu đặc biệt vui giờ đây, trong lòng cậu cũng có cảm giác này, ngay cả khi bị nhốt, địa vị của cậu trong lòng Hứa Quan Hạo vẫn cao như thế. Thấy Hứa Quan Hạo gào khản giọng gọi tên mình, cậu muốn mở mắt nói với người “Tôi chỉ muốn đùa một chút, thấy người đau lòng như vậy thật vui ha.”Đáng tiếc, những lời này cậu chẳng cất lên được, bởi vì lúc này cậu đã đứng trước mặt Hứa Quan Hạo, nhìn người ôm thi thể mình, gương mặt tuyệt vọng đầy thống Quan Hạo khóc rất thương tâm, mặt trắng bệch tựa không còn huyết sắc, khóe môi run run, bàn tay không ngừng vuốt ve ngương mặt cậu, người thì thầm “Tiểu Kiệt” thật lâu, độ chừng mười phút sau, bàn tay dịu dàng ôm lấy gáy cậu, đôi môi nhẹ nhàng hôn vẫn đứng trước mặt Hứa Quan Hạo, nhìn một loạt hành động kia của người, cậu thấy vệ sĩ gọi cấp cứu, bác sĩ tới rồi Hứa Quan Hạo vẫn chẳng buông cậu ra, giận dữ hét lên với mọi người, hai tay vẫn ôm chặt lấy cùng bác sĩ bị đuổi đi, vệ sĩ cũng bị đuổi đi nốt, cả biệt thự to lớn chỉ còn hai người họ, chính xác hơn là, còn Hứa Quan Hạo và thi thể Quan Hạo ôm lấy thi thể cậu, người đưa cậu vào phòng tắm rửa thật sạch sẽ, rồi lại bế cậu lên giường Quan Hạo ôm thi thể cậu, từ đó chẳng rời chiếc giường kia Quan Hạo không ăn cơm, không uống nước cũng chẳng hề ngủ, người chỉ nằm trên giường, ôm chặt thi thể cậu, trong mắt ánh lên một loại chấp niệm khiến người ta phải sợ cuộc qua bao lâu, cậu cũng không rõ, cậu chỉ thấy Hứa Quan Hạo ôm chặt thi thể mình nằm ở đó. Thi thể cậu bắt đầu nổi thi ban, toàn thân cứng ngắc, gương mặt khó coi hệt một cương thi, thế nhưng Hứa Quan Hạo vẫn chưa từng buông tay, thậm chí cậu có thể thấy, hô hấp của Hứa Quan Hạo yếu đi rất nhiều, người chẳng chịu uống nước, đôi môi khô nứt nẻ, hô hấp ngày một nặng nề.“Hứa Quan Hạo, tỉnh dậy đi!” Cậu đứng ở bên giường, nhìn dáng hình Hứa Quan Hạo, đột nhiên cất tiếng nói, thế nhưng cậu đã chết, Hứa Quan Hạo sao có thể nghe được tiếng cậu gọi, người chỉ nhìn thấy thi thể một ngày, cậu vẫn ngồi bên Hứa Quan Hạo, nghe tiếng thở nhẹ đến vô cùng, mỗi lần thở ra, phải thật lâu sau mới lại hít vào, đôi môi tái nhợt khô khốc, đã sớm nứt nẻ từ hai ngày trước.“Hứa Quan Hạo.. Hứa Quan Hạo..” Cậu thấy Hứa Quan Hạo dần khép mắt, đột nhiên cảm thấy sợ hãi, vội chạy đến kêu tên gọi tên người vài lần, Hứa Quan Hao đang khép mắt bỗng nâng mi, hấp háy miệng thật lâu mới chậm rãi nói “Tiểu Kiệt.. em, em tới đón tôi.”Ngực ẩn đau, cậu phát hiện Hứa Quan Hạo nghe được tiếng của mình, vì vậy vội chạy đến bên Hứa Quan Hạo. “Này đừng chết, tôi không muốn người chết, Hứa Quan Hạo, thực ra tôi..”Câu cuối cùng Hứa Kiệt chẳng thể nói, vì cậu đang dần dần tan biến, cố gắng đến mấy mà lời bên miệng vẫn chẳng cất lên được, tất cả những gì cậu thấy được, là Hứa Quan Hạo cố gắng nắm lấy tay cậu, sau đó người từ từ khép mắt lại.—lời editorThực ra mình phải suy nghĩ rất nhiều khi bắt tay vào làm bộ này, bởi vì lúc search tên trên mạng thì mình phát hiện ra đã có bạn làm rồi, nhưng gần như bạn đã hạ, trọng sinh vốn không phải thể loại mình thường đọc, nhưng mà mình bị ấn tượng bởi tình cảm của bạn thụ trong này vô cùng dù rằng mình mới đọc mấy trang đầu thôi… nên mình muốn bắt tay vào làm nó một bộ đã có người làm trước đó quả thật không phải phong cách của mình, nhưng lần này đành phải xin lỗi bạn edit kia mà làm liều vậy ;________; vì mình bị ấn tượng bởi nhân vật trong truyện này lắm lắm..Văn phong của mình có lẽ sẽ không hay, mình edit có lẽ sẽ không mượt, nhưng mình sẽ cố gắng hết sức ;__;Tiến độ bộ này sẽ giống như các đam mình từng làm, 1 đến 3 chương/ngày tùy độ ngắn dài. và mình sẽ cố gắng hoàn trước tháng 9 ;_;Cảm ơn mọi người vì đã đọc những dòng này.
Chương 7. Tới bữa sáng, hai người trầm mặc không nói gì, tâm tình vui vẻ của Hứa Quan Hạo lúc mới tỉnh dậy cũng không cánh mà bay, chỉ còn lại vẻ mặt ngơ ngác và đau khổ. Ăn điểm tâm xong, Hứa Kiệt đứng lên với lấy cặp sách, sau đó quay sang nói với cái người còn đang ngẩn ngơ một câu “Con đi học.” Hứa Quan Hạo đặt bát xuống, cũng đứng lên theo. “Để tôi đưa em đi.” Hứa Kiệt nhíu mày, nuốt lời từ chối bên miệng xuống, gật đầu đi ra ngoài trước. Suốt dọc đường đi, Hứa Kiệt cảm nhận được Hứa Quan Hạo đang nôn nóng, muốn nói lại thôi đến mấy lần. Cậu không hiểu, một người như Hứa Quan Hạo, rõ ràng đang đứng trên đỉnh cao, nắm giữ mọi thứ trong tay, vì sao lại tự đặt mình vào hoàn cảnh này, chấp nhất của người từ đâu mà đến, sao lại có thể kiên trì đến như vậy. Xe dừng trước cổng trường, Hứa Kiệt lấy cặp sách rồi mở cửa xe, xuống xe bước được hai bước, quay đầu thì thấy Hứa Quan Hạo vẫn chăm chú nhìn mình, vì vậy đành quay trở lại. “Người muốn tới công ty sao?” Thấy Hứa Kiệt xoay người quay lại, Hứa Quan Hạo nhanh chóng hạ cửa kính xuống, nghe cậu hỏi vậy thì sửng sốt một lúc rồi gật đầu. “Ừ, thời gian rồi có nhiều việc chưa xử lý được.” Hứa Kiệt cúi người xuống nhìn, nói “Đừng tới công ty, người mới ra viện, ở nhà nghỉ ngơi một hai ngày nữa.” Nghe Hứa Kiệt nói xong, Hứa Quan Hạo không khỏi cao hứng. “Được, nghỉ mấy ngày rồi tới công ty.. tan học tôi sẽ đón em.” “Ừ.” Hứa Kiệt đứng thẳng dậy, một lần nữa xoay người đi, lần này cũng không ngoái lại nhìn. Bây giờ đang là đầu tháng ba, chẳng mấy mà tới kì thi chuyển cấp. Nếu còn ở kiếp trước, hẳn cậu sẽ học tập ngày đêm, nhưng bây giờ ngồi trong lớp cũng không còn cảm thấy khẩn trương như vậy, chỉ là nghiêm túc tới trường, giờ nghỉ sẽ nói chuyện với Vương Vọng mấy câu, làm bài tập xong cũng không động vào sách vở. Buổi trưa, vừa có người mang cơm tới cho Hứa Kiệt, đều là món cậu thích ăn nhất, muốn mua cũng phải mất vài giờ mới mang về được. Hứa Kiệt ăn xong, vừa đóng hộp cơm lại, có một bóng người đi tới, cậu ngẩng lên thì thấy Nghiêm Nhiễm dùng vẻ mặt buồn bã nhìn mình. “A Kiệt, sao mấy ngày này cậu không để ý mình, cậu thực sự muốn chia tay sao?” Ở kiếp trước, trước sinh nhật cậu một tuần, Hứa Quan Hạo uy hiếp cản trở bắt cậu phải chia tay Nghiêm Nhiễm, khi ấy cậu rất không cam lòng và rất giận Hứa Quan Hạo, cho nên ở tiệc sinh nhật thấy Nghiêm Nhiễm mới kích động như thế. Cậu ngẩn người một lúc, cuối cùng mở miệng nói “Chúng mình vẫn còn nhỏ, nên để tâm tới chuyện học hành thì hơn.” Sắc mặt Nghiêm Nhiễn liền trở nên khó coi, ánh mắt phẫn nộ cùng thương tâm “Vì Hứa Quan Hạo muốn cậu chia tay mình sao, A Kiệt, cậu có biết Hứa Quan Hạo là người như thế nào không? Anh ta..” Hứa Kiệt cả kinh, quan sát nét mặt Nghiêm Nhiễm, chẳng lẽ cô ấy đã biết tình cảm của Hứa Quan Hạo dành cho cậu rồi sao? Câu tiếp theo tựa như rất khó nói, Nghiêm Nhiễm vươn tay nắm chặt lấy tay cậu “A Kiệt, cậu hãy nghe mình nói, cậu nên tránh xa Hứa Quan Hạo một chút, anh ta không giống như cậu tưởng tượng đâu, anh ta là..” Có người tiến vào lớp học, Nghiêm Nhiễm cũng không nói tiếp, ánh mắt lo âu khôn xiết nhìn về phía cậu. Mọi người ăn trưa xong lục tục trở về, Nghiêm Nhiễm cũng quay lại chỗ mình ngồi. Hứa Kiệt nhớ tới sinh nhật mình hôm ấy, cậu thấy Nghiêm Nhiễm giống như nói câu gì đó với Hứa Quan Hạo, sau đó người mới tức giận hất rượu vào người cô ấy, thậm chí còn động tay với Nghiêm Nhiễm. Lẽ nào Nghiêm Nhiễm nói chính là chuyện này. Vương Vọng trở về, thấy Hứa Kiệt đang đờ người ra liền lắc lư đi tới, từ sau bữa tiệc sinh nhật, cậu cảm thấy tên này có chút kỳ quái, cứ ngồi một chỗ mà đơ người ra, hoạt bát trước đây bay đâu hết cả, cũng chẳng còn lén nhìn bóng lưng Nghiêm Nhiễm như ngày trước, với chuyện học tập cũng nghiêm túc hơn. “A Kiệt, ông đã hứa đưa ảnh chụp có chữ ký cho tui, tui vẫn chờ đó nha!” Hứa Kiệt lấy lại tinh thần, hướng Vương Vọng cười cười “Ngày mai tôi sẽ đi lấy, Sở Hành đồng ý rồi.” “Bỏ đi!” Hai mắt Vương Vọng sáng lên “Ông tự đi lấy phỏng, thế là có thể gặp được Sở Hành rồi.. A Kiệt, tui cũng muốn đi, ông dẫn tui đi cùng đi, tui muốn chụp ảnh với Sở Hành.” Thấy Vương Vọng kích động như vậy, Hứa Kiệt đỡ trán. “Cũng phải nói trước với anh ấy đã, để tối nay tôi gọi hỏi một chút.” Vương Vọng lay lay cánh tay Hứa Kiệt, cười cười “Không cần đâu, ông cứ trực tiếp đưa tui tới là được, Hứa đại thiếu gia dẫn người tới, phỏng chừng Sở Hành còn đối với tui thân thiết hơn.” Hứa Kiệt khẽ cười, rút tay mình ra “Nói linh tinh gì thế! Tôi chỉ sợ đột nhiên dẫn ông tới, Sở Hành lại không chịu ký tên, ông vốn hay nóng nảy..” “Thôi mà, anh em tốt, dẫn tui đi, tui xin ông đấy.” Thấy Vương Vọng như vậy, Hứa Kiệt bất đắc dĩ gật đầu “Được rồi! Vậy thứ bảy, tám giờ đợi tôi trước cửa công ty S&S, nếu may mắn có thể chụp ảnh cùng Sở Hành.” Nghe Hứa Kiệt nói xong, Vương Vọng càng thêm kích động, miệng thiếu chút nữa là chảy nước miếng. Buổi chiều tan học, Hứa Kiệt vừa đeo cặp ra khỏi cổng trường đã thấy có xe đợi mình, cửa kính hạ xuống, lộ ra gương mặt của Hứa Quan Hạo. Bước chân chậm lại, Hứa Kiệt đi về phía xe, Hứa Quan Hạo cũng từ trên xe bước xuống, đi tới trước mặt cậu, đột nhiên người vươn tay ôm lấy cậu, Hứa Kiệt không khỏi ngạc nhiên, còn chưa kịp đẩy ra đã thấy người buông tay, nghiêng người kéo cậu lên xe. Hứa Kiệt ngạc nhiên nhìn Hứa Quan Hạo, cậu ngồi vào xe rồi, Hứa Quan Hạo cũng theo vào luôn, tài xế nổ máy rất nhanh. Lúc xe chuyển hướng, qua gương chiếu hậu, Hứa Kiệt thấy bóng Nghiêm Nhiễm đứng trước cổng trường. Trông thấy Nghiêm Nhiễm, Hứa Kiệt vô thức xoay người muốn nhìn theo, thế nhưng hai vai bị Hứa Quan Hạo giữ chặt lại. “Hôm nay chủ nhiệm lớp em có gọi cho tôi.” Hiểu được vì sao đột nhiên Hứa Quan Hạo ôm mình, Hứa Kiệt liếc mắt nhìn người “Sao lại gọi cho người?” “Nói là sắp thi chuyển cấp, muốn biết ý kiến của em.” Hứa Kiệt tránh khỏi cánh tay của Hứa Quan Hạo, dựa sát vào ghế. “Tiểu Kiệt, em dự định vào trường nào?” “Trường Nam trung.” “Không được!” Hứa Kiệt vừa nói xong, Hứa Quan Hạo đã lập tức phản đối. Hứa Kiệt cau mày, khẽ cười một tiếng, cậu biết Hứa Quan Hạo sẽ không đồng ý cho cậu thi vào trường Nam trung. Trường này tuy rằng danh tiếng tốt, nhưng lại rất xa nhà, hơn nữa nội quy rất nghiêm, nếu ở xa nhất định phải ở ký túc, không thể ở bên ngoài, Hứa Quan Hạo đương nhiên sẽ không đồng ý. “Tiểu Kiệt, trường ấy cũng không tốt như lời đồn, tôi có quen hiệu trưởng trường ấy, thật ra trường Nam trung..” Hứa Quan Hạo không khỏi xoắt xuýt, nhìn Hứa Kiệt đắn đo giải thích, dáng vẻ vô cùng khẩn trương, Hứa Kiệt đành phải cúi mình. “Không học Nam trung, con vào Bắc trung.” Hứa Quan Hạo nhất thời sửng sốt, nhìn về phía Hứa Kiệt. “Em.. vừa rồi là em cố ý.” Khóe miệng Hứa Kiệt cong lên,quay đầu nhìn về phía cửa sổ. “Đứa nhỏ này..” Hứa Quan Hạo thở dài một tiếng, sau đó nhìn cậu khẽ nở nụ cười, cả người dựa sát lại, nắm lấy tay Hứa Kiệt. Ngón tay Hứa Quan Hạo nhẹ vuốt, Hứa Kiệt để mặc động tác của người. Sáng thứ bảy tỉnh dậy, Hứa Kiệt ăn sáng rồi thay quần áo chuẩn bị ra ngoài, thế nhưng vừa đi tới cửa, lại thấy Hứa Quan Hạo cũng đi theo sau. “Khụ, hôm nay tôi cũng có hẹn với lão tổng của S&S, chúng ta cùng đi nha.” Hứa Kiệt nhướn mày, dừng bước chân “Người biết rõ hôm nay con tới S&S còn cố ý hẹn tổng giám đốc công ty vào lúc này.” “Như vậy chúng ta có thể đi cùng nhau.” Trong lòng có chút bất đắc dĩ cùng phiền toái, Hứa Kiệt cất lời, giọng nói có vẻ không vui. “Nếu người không muốn con đi ra ngoài thì cứ nhốt con lại đi, việc gì phải phí công gặp giám đốc để theo con.” Sắc mặt nhất thời cứng đờ, ánh mắt Hứa Quan Hạo trở nên u ám. “Nếu em không muốn cùng đi với tôi, vậy buổi chiều tôi đi vậy.” Hứa Kiệt trực tiếp xoay người đi, cả dọc đường đều cau mày thật chặt, cũng tự dặn bản thân không được quay đầu, thẳng đến khi xe chuyển bánh, cậu mới có thể dựa vào ghế thở phào. Cậu ghét cảm giác này, ghét Hứa Quan Hạo ở trước mặt mình cẩn cẩn trọng trọng tỏ vẻ khoan dung, Hứa Quan Hạo vốn không phải người như vậy, cậu biết rõ dáng vẻ Hứa Quan Hạo lúc làm việc như thế nào, khi ấy người kiên cường bất khuất, đầy vẻ cao sang kiêu ngạo, người ngoài không ai dám coi thường Hứa Quan Hạo, người là chủ nhân của Hứa gia, là bá chủ chốn thương trường. Thế nhưng trước mặt cậu, Hứa Quan Hạo chỉ có khoan dung và nhượng bộ, cậu cảm thấy mệt mỏi, nhất là khi cậu biết vì sao Hứa Quan Hạo trở thành như vậy, trong lòng lại càng khó chịu hơn. Trước đây cậu vốn cho rằng, là Hứa Quan Hạo chiều chuộng mình, giống như cha chiều con, nhưng bây giờ cậu đã rõ tâm tư trong lòng Hứa Quan Hạo, biết nguyên nhân là bởi vì sao. Cậu chỉ có thể suy đoán, Hứa Quan Hạo làm vậy, là mong đợi một ngày.. cậu có thể thích người. Đối mặt với Hứa Quan Hạo, tâm tình cậu rất phức tạp, kiếp trước không biết tình cảm Hứa Quan Hạo dành cho mình, cho nên dù hai người mâu thuẫn tới đâu, với người cậu vẫn đều tôn kính và yêu thương. Cậu coi Hứa Quan Hạo như trưởng bối trong nhà, dù là trước kia hay cả khi bị nhốt, với Hứa Quan Hạo vẫn đều một lòng kính yêu. Thế nhưng từ khi biết rõ tâm tình của người, cậu không khỏi cảm thấy buồn bực và thất vọng, cậu không thể tin đây là người mà cậu đã kính yêu mười năm, người đã nuôi lớn cậu mười năm. Mà bây giờ, cậu tận mắt thấy Hứa Quan Hạo ôm mình chết, lần thứ hai phải đối mặt với Hứa Quan Hạo, mặc dù trong lòng vẫn rất thất vọng, thế nhưng cũng không còn tức giận, chỉ là cảm thấy bất đắc dĩ, thậm chí thấy ở trước mặt mình, Hứa Quan Hạo luôn cẩn cẩn trọng trọng cố ý lấy lòng, lại thấy chua xót và khó chịu.
Nhất Phiến Phù Vân Tác giả Nhất Phiến Phù Vân Thể Loại Chủ Công, trọng sinh, niên hạ, ngược, hiện đại, Lãnh đạm công x Siêu cường chiếm dục thụ, 1×1, He Nhân vật chính Hứa Kiệt x Hứa Quan Hạo Số chương 69 Văn án Trọng sinh chi trước, Hứa Kiệt bị Hứa Quan Hạo đóng tròn năm năm, cho đến chết đều không có đi ra khỏi đi, sau khi sống lại, Hứa Kiệt nỗ lực để cho mình không có bị Hứa Quan Hạo đóng, nhưng không nghĩ, đời này mình bị đóng không phải là thân thể, mà là… Tâm. Tóm Tắt Thụ năm 15t hứng lên đến cô nhi viện nhận công 5 tuổi về nhà nuôi nhà thụ giàu, cơ mà nuôi ảnh được 8 năm phát hiện mình yêu ảnh cho nên đi hủy thân phận cha con nuôi và trở thành người dám hộ của ảnh. Lúc công 15t vì bảo vệ bạn gái mà quyết định bỏ nhà đi Chủ yếu là công không chịu nổi sự áp đặt quản chế của thụ nên phản kháng lại Còn thụ nghĩ mình bị công phản bội nên nổi điên ba ngày sau bắt ảnh về nhà nhốt năm năm trời. Trong năm năm này công phát hiện ra tình cảm của thụ đối với mình, có phản kháng quá, có nhục mạ ghê tởm thụ, có tìm cách chạy trốn nhưng rồi cũng không thoát được khỏi sự giam cầm của thụ nên dần dần chán đời chấp nhận sự thật như vầy, cho đến ngày cầm con dao gọt táo lỡ cắt trúng tay chợt có ý nghĩ liệu mình chết thì thụ sẽ thế nào, và rồi cắt cổ tay tự tử luôn. Công chết, nhưng hồn vẫn quanh quẩn trong nhà, nhìn thấy thụ thương tâm ôm xác mình tuyệt thực muốn chết theo mình. Công không ngờ thụ sẽ làm vậy, muốn khuyên thụ nhưng lúc đó lại trọng sinh đến cái đêm mà công vì bạn gái mà bỏ nhà đi. Trọng sinh trở về, công sẽ không giống như kiếp trước bỏ nhà đi. Cơ mà dù có bị cảnh thụ vì mình mà muốn chết kiếp trước làm cảm động nhưng năm năm giam cầm vẫn khiến công muốn thoát khỏi thụ muốn có được tự do nên khi người cha ruột của công xuất hiện muốn mang công đi thì cậu đã không ngần ngại đi theo ông ta, nhưng cuối cùng lại bị tai nạn xe nên không thành công. Lúc đó công cũng nhận ra mình không chán ghét thụ như mình nghĩ, dù sắp được tự do như mong muốn nhưng tâm lại cảm thấy hụt hẫng ~ Công bị tai nạn thụ ở bên chăm sóc không rời, dần dần cái nhìn của công về thụ đổi khác đi, sự bao dung chấp nhận của công đối với tính chiếm hữu mạnh của thụ cũng dần dần cải biến. Đoạn đầu đọc sẽ cảm thấy thụ luôn là người cho đi còn công bị ép nhận tình cảm này. Nhưng sau này thích thụ rồi công sẽ đền bù lại cho thụ không thiếu chút nào nha ~ Thụ trong truyện tính chiếm hữu cực mạnh, trước mặt công thì có vẻ hèn mọn mà nhún nhường hết mức luôn, mỗi tâm tình câu nói của công đều có thể ảnh hưởng đến thụ. Nhưng ẻm chỉ vậy trước mặt công thôi, còn trên thương trường lại thông minh lạnh lùng hết mức. Đây chỉ là bản convert, nên bạn nào không thể đọc có thể back. Mục lục Chương 1……..Chương 2……….Chương 3………Chương 4 Chương 5……..Chương 6………Chương 7……….Chương 8 Chương 9……..Chương 10………..Chương 11………..Chương 12 Chương 13………Chương 14………Chương 15……….Chương 16 Chương 17……..Chương 18………..Chương 19…….Chương 20 Chương 21………Chương 22………..Chương 23……….Chương 24 Chương 25…….Chương 26……..Chương 27……….Chương 28 Chương 29………Chương 30……..Chương 31……Chương 32 Chương 33……….Chương 34…….Chương 35……….Chương 36 Chương 37…….Chương 38………Chương 39…….Chương 40 Chương 41………..Chương 42……Chương 43………Chương 44 Chương 45…….Chương 46……….Chương 47……….Chương 48 Chương 49………Chương 50………Chương 51………Chương 52 Chương 53……Chương 54………Chương 55………Chương 56 Chương 57………Chương 58……….Chương 59………Chương 60 Chương 61……..Chương 62………Chương 63……..Chương 64 Chương 65………Chương 66………..Chương 67…….Chương 68 Chương 69 Hoàn
trọng sinh chi tự do